cốc nước cam trái đắng,của chồng pha cho….

0
247


Cưới cô gái ngoan hiền làm vợ, đêm tân hôn tôi hoảng hốt khi bước vào phòng
Vợ sinh xong lên 20kg, phát hiện chồng đi karaoke ‘tay vịn’ còn lưu ảnh nhạy cảm, mẹ chồng vẫn bênh ‘chằm chặp’

Hôm qua tôi ốm. Đúng là 6 năm nay, tôi đã ốm khá nhiều lần, nhưng chiều qua là lần đầu tiên mà tôi thấy mình không thể đứng lên nổi. Giúp việc về quê, nhà chỉ có 3 mẹ con. Tôi gọi điện cho chồng, không ngờ một lát sau anh về nhà thật.

Tôi đang vô cùng bối rối và không biết nên làm gì trong tình huống này. Vợ chồng tôi cưới nhau đã được 6 năm. Mặc dù ở thời điểm hiện tại, tình cảm không được mặn mà như trước nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy có những vấn đề lớn tới không thể giải quyết.

Chồng tôi làm kinh doanh. Do công việc quá bận rộn nên hầu như không có thời gian cho gia đình . Trước đây, khi tôi sinh bé đầu lòng, anh thuyết phục tôi ở nhà để chăm sóc gia đình . Còn nói:Video đang HOT

“Em ra ngoài đi làm văn phòng , lương tháng 7 triệu, chẳng bằng một bữa anh đi ăn bên ngoài với khách. Thà rằng ở nhà chăm con, một người đi làm là đủ rồi”.

Thú thật tôi cũng đắn đo mãi. Chồng tôi quá bận để lo lắng cho gia đình . Thậm chí ngày tôi sinh, anh đến nhìn mặt con rồi đi làm tiếp. Những đêm tôi ở cữ thì chồng ngủ ở phòng sách . Hai mẹ con tự thức chăm nhau. Thành ra nếu tôi đi làm, các con sẽ thiệt thòi lắm.

Cuối cùng, tôi quyết định gạt sự nghiệp sang một bên để có thể chuyên tâm chăm sóc gia đình . Thế nhưng sau khi sinh bé thứ 2, tôi bắt đầu cảm thấy tình cảm vợ chồng rạn nứt.

Cưới nhau 6 năm mới được uống cốc nước cam do chồng pha, vừa nhấp một ngụm, anh đã chìa ra một thứ khiến cổ họng tôi nghẹn đắng - Hình 1

Liệu tôi nên đặt bút ký vào tờ đơn ấy hay tiếp tục cứu vãn cuộc hôn nhân này? Ảnh minh họa

Những người đàn ông khác dành thời gian chơi với con hoặc phụ vợ trong bếp. Dù chỉ là những việc rất nhỏ nhưng đó lại là gia vị của tình yêu . Còn chồng tôi thì tối nào cũng trở về nhà trong bộ dạng say xỉn. Thậm chí khi con ốm sốt mấy ngày, tôi gọi cho chồng về đưa con đi cấp cứu. Không ngờ người đón tôi lại là tài xế. Trên đường đi, cậu ấy phân trần:

“Anh Dũng bận quá chị ạ. Tối nay phải tiếp mấy sếp lớn, lỡ hẹn rồi nên không bỏ được”.

Còn rất nhiều chuyện khiến tôi ức chế, nhưng chưa bao giờ tôi gây sức ép lên chồng. Có chăng cũng chỉ là khuyên anh nên vì gia đình mà hạn chế bia rượ u và tiệc tùng.

Thấy tôi sốt cao, chồng đưa tôi viên thuốc hạ sốt rồi ra ngoài pha nước cam. Nói chẳng quá, đây là lần đầu tiên tôi được uống nước cam do chính tay anh làm. Nhưng chưa kịp động lòng với hành động này, tôi đã thấy anh rút một thứ ra khỏi cặp. Và đó là đơn ly hôn . Giữa lúc vợ đang ốm, chồng tôi lại đòi ly hôn với lý do anh không còn thấy tôi nặng động và cuốn hút như trước.

Đúng là ngược đời, anh là người nài nỉ tôi ở nhà chăm con, biến tôi thành bà nội trợ. Bây giờ lại cũng chia tay vì vấn đề này ư? Tôi đang rất bối rối và hoang mang. Liệu tôi nên đặt bút ký vào tờ đơn ấy hay tiếp tục cứu vãn cuộc hôn nhân này, vì dù thế nào tôi cũng là người lép vế khi không thể kiếm tiền mà?
Muốn kết thúc hôn nhân vì chồng sống bản năng

Chúng tôi cưới nhau hơn 4 năm và có bé trai 3 tuổi. Ngày đến với nhau, cả hai đều tự lập và làm nhân viên văn phòng, mức lương trung bình.

Ngày cưới hai đứa cũng tự vay mượn để tổ chức. Tôi biết anh có thói ăn nhậu và vô tâm nên từng đề nghị hoãn hôn, rồi anh hứa sẽ thay đổi, biết mình cần gia đình vì chúng tôi đều không có cha.Về sống với nhau, tôi toàn tâm lo cho gia đình và làm luôn vai trò trụ cột. Anh vốn dĩ không có ý chí cầu tiến nhưng không vì điều đó mà tôi coi khinh, ngược lại còn luôn ủng hộ, đốc thúc anh thay đổi. Mâu thuẫn xảy ra thường xuyên khi anh ăn nhậu, cả nể bạn bè, đi gái gú khi tôi bầu 4 tháng; tôi vẫn bỏ qua vì đứa con trong bụng. Ngỡ rằng sau lần đó anh sẽ thay đổi nhưng rồi cũng chỉ một phần nào đó, anh đối phó tôi. Chỉ cần không đi qua đêm, về trước 23h là anh cho rằng “đủ trách nhiệm”. Tôi một mình ôm con, con đau ốm tôi gọi anh hẹn 2 tiếng nữa về vì mới “vô hát hò tăng 2 với bạn, hôm nay bạn buồn”. Tôi không chịu nổi và đòi ly hôn. Anh vẫn thề, hứa thay đổi. Tôi thấy mình ngu ngốc khi đã tạo cơ hội cho anh phản bội lòng tin của mình.

Suốt 3 năm qua, chúng tôi “cơm không lành canh không ngọt”, vì thế chuyện chăn gối cũng chẳng mặn mà. Tôi vài lần hỏi anh có khắc phục không? Anh cười bảo “tào lao” vì trước kia toàn tôi chủ động, còn anh như “đáp ứng cho xong”. Tôi hình dung được viễn cảnh của sự chia ly khi kinh tế bản thân gánh vác phần hơn và giữa năm nay anh tự nộp đơn xin nghỉ công ty vì cho rằng không có hướng phát triển, trong khi anh đã làm 10 năm nhân viên và không hề có sự trau dồi kiến thức. Ngoài giờ làm, bạn rủ là anh ngồi lê la đến tối mới về. Tôi góp ý, anh cho rằng ở tuổi mình còn học hành gì nữa, trong khi anh mới 35 tuổi.Xét về việc nhà và sự quan tâm, anh rõ tính vô tâm và hời hợt. Tôi không nhờ việc, anh cũng chẳng làm dù biết chén chưa rửa, đồ chưa phơi và vợ đang bận. Anh cũng không dành nhiều thời gian cho con; tôi nghĩ làm sao có thời gian khi anh bận “nâng ly với chiến hữu”? Sau khi thất nghiệp, anh cho mình cái quyền nghỉ xả hơi một tháng vì làm nhiều quá rồi. Tôi góp ý đi học lái xe ôtô đổi nghề, anh miễn cưỡng đi và loay hoay mấy tháng cũng không lái rành. Anh muốn thuê xe luyện tay lái, tôi đồng ý và hỗ trợ luôn chi phí. Anh cũng tốn khá nhiều tiền cho việc này rồi lắc đầu bảo anh nhát.

Tôi nhờ vả họ h àng để xin việc giúp, anh bảo không phù hợp, muốn kinh doanh nhưng không có vốn và cũng không biết mô hình, muốn hùn hạp làm ăn. Tôi không đồng ý vì hiện tại kinh doanh tự do và làm chủ kinh tế, không thể nào bỏ số tiền vài trăm cho anh “thử vận may”. Quãng thời gian ở nhà anh rảnh rỗi và không từ chối cái tiệc nào. Anh còn cầu may thêm vé số, mua mỗi ngày bạc triệu; nợ thẻ tín dụng lên con số chục triệu. Tôi đã cảnh báo dừng lại anh vẫn lấp liếm và bảo “nếu trúng thì sao”. Đỉnh điểm là anh tự thề, rồi hứa bỏ chè chén sau khi chúng tôi gây nhau (anh muốn đập tôi và tôi mang con về nhà mẹ đẻ). Tôi lại cho anh cơ hội giữ gia đình như anh muốn. Chưa đầy một tuần,vì bạn anh buồn nên anh đi tăng 2 và nói coi như anh về nhà cha mẹ ruột ngủ, khỏi có mâu thuẫn. Tôi đã quyết định ly thân.

Sau 4 ngày một mình suy ngẫm, anh không muốn mất vợ con, điên cuồng níu kéo; còn tôi trở nên lạnh lùng. Anh tự đưa ra cam kết, tự nhận lỗi về mình và tôi chỉ nói: “Hãy cho nhau thời gian xem còn hoà hợp không”. Anh không có lập trường; hôm nay gặp thì níu kéo, mai lại bảo không thể chiều theo tính tôi và thấy điều kiện đầu tiên tôi đưa ra phải bỏ nhậu để giảm bớt mâu thuẫn là cực đoan. Vì nếu như vậy, anh không còn là anh mà là cái máy. Anh còn bảo tôi giờ làm ra tiền nên coi thường anh và có người khác nên không cần anh. Sau thời gian mâu thuẫn và sống cùng nhau, tôi chỉ cảm thấy tại sao mình quá ngu ngốc để phải ám ảnh và đau khổ cho đến giờ. Những gì tôi mong muốn đều tốt cho anh, thế mà hầu như đều ngược lại; anh sống ích kỷ cho cá nhân và sống bản năng.Khi viết những dòng này, tôi biết mình gần như mất hết cảm xúc với anh dẫu mới ngày hôm qua còn hy vọng và còn muốn một cái Tết yên ấm. Anh ra điều kiện cho tôi: “Nếu từ đây đến Tết không cho anh quay về thì anh chủ động ly hôn”. Tôi không thể hiểu được cuối cùng anh là người gì? Anh muốn gì? Ly hôn có phải giải thoát cho cả hai?

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here